Hình Ảnh

Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Chủ đề: Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích.

hoạt động như một mô hình mới cho một doanh nghiệp mới

Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích.

Bạn đang xem: Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

I. Dàn ý Đóng vai Thúy Kiều thuật lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích (Chuẩn)

1. Mở bài

Đóng vai Thúy Kiều, giới thiệu bản thân và hoàn cảnh khi ở lầu Ngưng Bích.

2. Cơ thể

– Kiều kể về hoàn cảnh khốn khó, tâm trạng cô đơn, buồn tủi của mình:
+ Bị quản thúc tại lầu Ngưng Bích.
+ Cô đơn giữa không gian bao la, vắng lặng.
+ Cô đơn, tuyệt vọng, chỉ biết làm bạn với thiên nhiên hoang vắng, lạnh lẽo.

– Nỗi nhớ Kim Trọng và cha mẹ:
+ Nhớ người yêu và nhớ lời thề đôi lứa.
+ Hãy nghĩ đến cha mẹ mình với tấm lòng nhân ái vô bờ bến.
+ Không quan tâm đến bản thân, chỉ quan tâm đến những người mình yêu thương nhất.

– Nhìn cảnh càng xót xa, lo lắng:
+ Nhìn cảnh vật mà thấm thía cuộc đời mình trôi vô định.
+ Hoang mang, lo sợ khi nghĩ về tương lai.

3. Kết luận

Cảm nhận của nhân vật Thúy Kiều về hoàn cảnh sống, số phận của chính mình khi ở lầu Ngưng Bích.

II. Bài văn mẫu Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

1. Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích mẫu 1 (Chuẩn)

Tôi tên là Thúy Kiều, con gái cả trong gia đình họ Vương danh giá. Nhưng một biến cố bất ngờ đã xảy ra, tôi phải bán mình để chuộc cha và anh trai. Bị Mã học sinh lừa gạt, tôi phiêu bạt đến lầu xanh. Đau đớn và tủi nhục cho số phận của mình, tôi định tự tử nhưng Tú Bà ngăn cản, để tôi sống một mình dưới lầu Ngưng Bích.

Bước chân vào lầu Ngưng Bích mới biết nơi đây sẽ chôn vùi cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Đứng trên lầu cao nhìn xung quanh chỉ thấy núi non trập trùng và vầng trăng xa xăm, tưởng chừng như tầm mắt có thể nhìn thấy, nhưng thực ra họ chỉ chung một bầu trời với mình. Xung quanh tôi là bốn bề bao la, những cồn cát vàng, những bụi hồng gai. Nhìn những cảnh xa, gần, hư, thực xung quanh, tôi càng thấu hiểu sự nhỏ bé và cô đơn đến tột cùng của mình. Sống ở lầu Ngưng Bích, tôi sống một cuộc đời tẻ nhạt, vô nghĩa, tôi bị giam cầm cả về thể xác lẫn tinh thần.

Tôi đau buồn cho số phận của mình, một biến cố xảy ra khiến tôi mất đi tất cả: tình yêu, hạnh phúc và cả tự do. Tôi không chỉ bị Sinhalese Code lừa dối mà còn bị lạc vào thế giới phàm trần, muốn thoát ra nhưng không có cách nào. Dường như cảnh vật xung quanh cũng đồng cảm với nỗi đau của ta, cành cây đều sầu muộn, càng nhìn ta càng thấy trống vắng, cô đơn và khắc khoải. Tôi nhớ về những tháng ngày êm đềm hạnh phúc ngày xưa, tôi nhớ về cuộc gặp gỡ tình cờ và nhân duyên với Kim Trọng. Anh ấy là mối tình đầu của em, là người đã thề nguyền cùng em. Tình yêu của tôi dành cho Kim Trọng chưa bao giờ thay đổi, nhưng bây giờ tôi không còn xứng đáng với tình yêu của anh ấy nữa. Tôi nghĩ về cha mẹ nhân ái của mình, người đã sinh ra tôi mà giờ về già không được chăm sóc, phụng dưỡng.

Tôi chìm trong đau buồn với những nỗi đau khôn nguôi. Nhìn ra mặt nước, thấy hoa trôi như lạc trôi, chẳng biết đi đâu. Tôi nhìn ngọn cỏ buồn và càng hiểu rõ hơn hoàn cảnh đáng thương của số phận mình. Gió lướt qua mặt và tiếng sóng vỗ xung quanh ghế ngồi như một cảnh tượng hãi ​​hùng, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến và nghiền nát cuộc đời tôi.

Không có gì thê lương hơn hoàn cảnh của tôi tại lầu Ngưng Bích này, mọi thứ đã kết thúc và cuộc đời tôi phải buông mình theo dòng đời, tôi chỉ có thể chấp nhận những nổi sóng, những giông tố, thăng trầm. ghềnh thác mà tôi sẽ phải vượt qua.

2. Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích mẫu 3 (Chuẩn)

Ngồi trên lầu Ngưng Bích, tôi nghĩ về quãng thời gian cay đắng đã qua. Tôi từng có một cuộc đời “suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió”, được nhiều người yêu mến, ngưỡng mộ về nhan sắc và tài năng. Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi khi có dịch bệnh bùng phát. Để cứu cha và em trai ra khỏi tù, tôi quyết định bán mình để cứu cha. Đáng buồn thay, bi kịch chưa kết thúc ở đó, tôi bị Mã Giám Sinh lừa vào lầu xanh, tôi tự tử để kết thúc mọi bi kịch nhưng không thành. Tú Bà ngăn cản, cho tôi sống ở lầu Ngưng Bích.

Lầu Ngưng Bích, giống như cái tên của nó, mang đến cho nơi đây một cảm giác thê lương, hoang vắng. Đứng từ tầng cao nhất nhìn ra núi non, nhìn lên chỉ có vầng trăng lẻ loi trên trời, nhìn ra tứ phía chỉ là một cồn cát vắng bóng một bóng người. Ở lầu Ngưng Bích này, tuổi trẻ của tôi cũng bị khóa chặt, không có tự do và không có hy vọng cho tương lai. Lạc vào chốn lầu xanh khiến tôi bẽ bàng, tủi nhục. Nhìn không gian vắng vẻ, lạnh lẽo khiến tôi không khỏi bùi ngùi. Tôi nhớ về những ngày tháng êm đềm tươi đẹp trước đây, tôi nhớ về Kim Trọng và cha mẹ của chàng. Kim Trọng là mối tình đầu đã ăn sâu vào tim ta, ta đã thề non hẹn biển với nhau, vậy mà nay ta lại bỏ mối lương duyên ấy để làm tròn chữ “hiếu” với cha mẹ. Tôi day dứt và tự trách mình đã khiến Kim Trọng phải chờ đợi trong vô vọng. Giờ em đã gục ngã không thể quay lại, nhưng trái tim thủy chung này sẽ mãi vẹn nguyên, mong em thông cảm. Tôi yêu cha tôi từng ngày chờ đợi để nghe tin từ bạn. Là một người con như tôi, không thể chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ khi về già. Thật chua xót làm sao! Quả thực, nỗi buồn đã thành công nhấn chìm tôi vào hố sâu của nỗi buồn. Tôi nghĩ về thực tại đau đớn mà buồn, nghĩ về tương lai càng thêm chua xót. Tôi lo lắng và sợ hãi cho cuộc sống của chính mình trước mặt, phải chăng cuộc đời tôi cũng trôi như hoa lạc giữa dòng nước? Hay cuộc đời đôi ba tăm tối, xa vời như cánh buồm kia, gánh bao giông tố, bão táp của cuộc đời. Tiếng gió và tiếng sóng khiến tôi giật mình, khiếp sợ, từng cơn gió hất tung mặt tôi, tiếng sóng vỗ như vỗ vào chân chiếc ghế tôi đang ngồi. Tất cả khiến tôi bàng hoàng, lo sợ, sợ rằng mình sẽ như cánh hoa nhỏ bị sóng cuốn trôi và nhấn chìm.

Tôi đã từng đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh trong những trang sách mà tôi đã đọc. Giờ tôi thấy thương cho số phận trớ trêu của mình. Đời buồn quá!

3. Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích mẫu 3 (Chuẩn)

Khi biết mình bị Mã Giám Sinh lừa dối, tôi tủi nhục và tủi nhục đến mức nghĩ đến việc tự tử. Biết được ý định của tôi, sợ mất “món hời”, Tú Bà lại đem lời ngon tiếng ngọt bảo tôi ở lại lầu Ngưng Bích để chờ đi làm ăn khác.

Một mình giữa lầu Ngưng Bích mênh mông chỉ có mây và ánh đèn để bầu bạn. Giữa không gian bao la và choáng ngợp không có hơi thở và sự sống của con người, nỗi cô đơn trống trải bao trùm tâm hồn tôi. Những cồn cát ấy, những bụi hồng ấy tưởng như cô đơn nhưng chẳng thể ở bên em. Cảnh chiều thu thật buồn mà vắng lặng, còn gì buồn hơn không gian bao la. Cuộc sống ở lầu Ngưng Bích này giống như một vòng tuần hoàn khép kín tẻ nhạt, vô nghĩa. Từ sáng sớm cho đến đêm khuya, ngày nào cũng vậy, chỉ có một mình tôi, cảnh vật không thay đổi giống như thực tế của tôi không thay đổi chút nào. Ở nơi đất khách quê người, tôi lại nhớ đến Kim. Tôi và Kim uống cạn chén rượu dưới ánh trăng, thề nguyện chung thủy trọn đời. Nhưng hiện thực quá bẽ bàng, vì chữ hiếu mà tôi đã không thể ở bên người mình yêu, để người yêu phải ngày đêm chờ đợi trong vô vọng. Tôi cũng không giữ được lời thề trung thành, chính tôi đã phản bội lời thề, tấm lòng son sắt này của tôi không bao giờ có thể gột rửa được. Chẳng những không vâng lời Kim Trọng, ta còn là một người con bất hiếu, ta đau đớn, xót xa khi nghĩ đến cảnh cha mẹ tựa cửa trông con. Càng nghĩ về điều đó, tôi càng buồn hơn, nỗi buồn cứ thế xâm chiếm tâm hồn tôi và chiếm lấy nó. Tôi nhìn cảnh vật ở đâu cũng thê lương như chính tâm trạng của mình. Nhìn ra biển khơi thấp thoáng cánh buồm xa xa, một con thuyền lẻ loi giữa bầu trời bao la như chỉ có mình mình trên cõi đời này, nhưng con thuyền ấy vẫn có thể về bến không biết ngày nào. Dù mai sau, ngày đoàn tụ gia đình, gặp lại cha mẹ cũng đã xa rồi. Giữa dòng nước chảy trôi, có những cánh hoa nhỏ lững lờ trôi như số phận tôi trôi giữa dòng đời. Càng nghĩ về sau, tôi càng hoang mang và lo sợ, những cơn gió tạt vào mặt, tiếng sóng vỗ xung quanh nghe thật dữ dội và đáng sợ. Tôi không biết phải làm gì để chống chọi với những giông tố sau này, không biết đâu là bến đỗ bình yên của đời mình.

Không thể thay đổi hiện thực, không thể đoán trước được tương lai, tôi chỉ có thể dựa vào số phận của mình. Mong rằng Kim thôi mong ngóng Thụy Vân, mong bố mẹ anh luôn khỏe mạnh và thôi mong ngóng em từng ngày.

——KẾT THÚC——

Ngoài bài Nhập vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, các em có thể khám phá thêm những nét về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm qua bài tham khảo: Viết đoạn văn phân tích 8 dòng cuối bài Kiều ở lầu Ngưng Bích.Nhận xét về đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích, Phân tích 8 câu thơ giữa đoạn Kiều ở lầu Ngưng Bích.Cảm nhận 6 câu thơ đầu đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích.

Đăng bởi: pubokid.vn

Thể loại: Giáo dục

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button